Trường Cũ
Tấm hình này là do UM lượm về vì rất giống với ngôi trường của UM học ngày xưa. Con đường giống y chang, chỉ có khác là dãy trường của UM học có 2 tầng. Rất tiếc UM không có hình ngôi trường cũ của mình!
Còn tấm hình này UM bỏ cô học trò vô (xin đừng hỏi cô học trò đó là ai UM hỗng có biết đâu).
Các anh chị và các bạn nào học chung trường với UM thì sẽ nhận ra ngay!
Ông hiệu trưởng trường của UM là thầy Phước, thầy Hưng làm phó hiệu trưởng. Thầy Phước là người rất đạo mạo đàng hoàng, còn thầy Hưng thì có chút máu … hehehe!
Trong trường có các thầy cô như:
- Thầy Phong dạy thể dục … hehehe hông biết sao UM lại kể đến thầy Phong trước … vì thầy có tướng “hot” thể thao mà … nhưng UM không có yêu ông thầy đâu nhé!
- Cô Kim Hường dạy Anh Ngữ, hiện cô định cư ở Mỹ.
- Cô Thọ dạy Sử hiện cũng ở Mỹ cùng với thầy Thành dạy Ðịa Lý.
- Thầy Phụng dạy Sử và có một năm thầy làm chủ nhiệm lớp UM. UM có một kỷ niệm ngổ nghịch với thầy … làm ông thầy cũng phải lắc đầu chịu thua cô học trò mắt ướt mà nghịch ngợm!
Số là một hôm làm kiểm tra thì bài của UM lại sai y chang như bạn NÐ ngồi bên cạnh … nhưng ông thầy lại ăn hiếp UM nên ông chỉ la UM và trừ điểm của UM coi có tức hông ??? UM đâu có làm gì đâu … thấy ghét quá nên khi thầy vừa quay lưng bước đi thì UM lấy một tờ giấy xé cái “rột” hahaha thầy tưởng UM xé bài của thầy cho nên thầy kêu UM đem bài thầy vừa phát ra cho UM cho thầy coi … UM đâu có sợ … nên cầm bài đem lên … Thầy mới hỏi: “Em xé cái gì vậy bộ em không phục thầy phải không UM” UM dùng đôi mắt ướt nhìn thầy và trả lời: “dạ … cũng có chút áh thầy” hahaha thế là thầy lấy cây viết gõ lên đầu UM và lắc đầu nói: “ phá quá đi nha cô nương về chỗ ngồi” . hahaha … dzui thiệt áh!
- Cô Huệ dạy Toán
- Thầy Hạnh dạy Toán
Thầy Hạnh là một ông thầy đì UM nhất trường áh … ngày nào thầy cũng chiếu tướng UM hết áh … trốn chỗ nào cũng bị thầy kêu lên bảng giải toán … Có một ngày UM tức quá nên nói: “ dạ thưa thầy sao thầy cứ chiếu tướng em hoài dzậy thầy? cứ cái tên em mà kêu hà!”. Biết thầy Hạnh nói sao hông? Thầy nói: “em có tướng đâu mà thầy chiếu”. Trời ơi, có tức hông nè!!! con mắt ướt tèm lem … híc … nhưng có thay đổi gì đâu cũng cứ cái tên UM mà kêu … coi có thấy ghét hông ? Nhưng cũng ngộ … về nhà có những bài toán UM không thể làm được … vậy mà khi thầy kêu lên làm thì giải ra ro ro … làm như có “bà” nhập vậy áh … thiệt tình mà!
- Thầy Ðào dạy toán
- Thầy Thanh dạy Sinh Ngữ
- Thầy Bản dạy Vật Lý
Thầy này bị các bạn lớp của UM và lớp 12A đặt cho một biệt hiệu là thầy “Bản Heo”. Thầy Bản rất nghiêm khắc … không bao giờ thầy có một nụ cười với học trò … nhưng có cái mỏ giống … hehehe cho nên mới có biệt hiệu đó! Vậy mà có một lần UM dám chọc thầy làm các bạn cả 2 lớp 12A và 12D cười mà xanh mặt … hehehe. Có một hôm sinh hoạt ngoài trời và chơi một trò chơi UM không nhớ tên trò chơi là gì mà đại khái là tới UM hỏi “heo ủi heo ủi” thì các bạn hỏi “ủi ai, ủi ai” UM nói “ủi thầy Bản” làm cho cả mấy chục người cười rộ lên … rồi thầy cũng vui vẻ tham gia vào trò chơi (Vì thầy đâu biết cái biệt danh mà các bạn đã đặt cho thầy là “Bản Heo”). Sau đó các bạn nói với UM là nhỏ gan thiệt … hehehe.
- Thầy Trúc dạy Văn Chương
UM cũng có chút kỷ niệm vui với thầy … nhưng không đáng kể.
- Thầy Cẩm dạy Hóa, vì thầy bị cận thật nặng nên các bạn lại cho một biệt danh là “Cẩm Ðui” hehehe đúng là học trò là một lũ quỷ mà!
UM chỉ kể ra mấy thầy cô UM thích thôi các anh chị và các bạn có học trường này thì kể ra tiếp nhé!
Tình Xưa
Anh bạn đặc biệt hiện giờ ở bên miền Nam nước Mỹ, nếu tình cơ thấy tấm hình trên thì thế nào cũng nhận thấy rằng rất giống ngồi trường xưa phải không? Và khi đọc được những dòng chữ này thì cũng sẽ biết UM là ai.
Anh bạn này học trên UM hai năm nhưng khi anh còn học ở trường thì anh và UM không biết nhau … cho đến hai năm sau N trở lại thăm trường thì … hahahaha tiếng sét ái tình nó wánh trúng … Nhưng rất tiếc quen nhau chưa được một năm thì cha mẹ N biết và cha mẹ muốn biết tuổi của UM. Vì ba anh tin vào sự bói toán cho nên ông nói tuổi hai đứa không hạp nhau … nên ông không đồng ý cho hai đứa tiếp tục qua lại … Cho đến một ngày N đi Mỹ … UM như người mất hồn … Nhưng vì trong kỳ thi tốt nghiệp 12 cho nên UM cố gắng đứng dậy và vượt qua … Và UM không còn liên lạc với N nữa … cho đến bây giờ! Nhưng khoảng một năm trước UM có nghe tin N cưới vợ do bạn của UM kể lại … Thật không ngờ N lại lấy một người vợ bằng tuổi với UM. Không biết vì xui hay là do lời tiên đoán của ba N mà không bao lâu sau ngày N lấy vợ, anh lại bị tai nạn giao thông … và bị mất một bàn tay … Thử hỏi UM nên khóc hay nên cười???
Khóc vì N đã cố tình hay vô ý đi ngược lại lời tiên đoán của ba N để phải mất một bàn tay. UM cũng không biết đó có phải là định mệnh không ?
Cười vì UM không phải là thủ phạm làm N phải mất một bàn tay! để rồi ba N sẽ phải hận UM suốt đời! Còn bây giờ thì khác ông lại tiếc nuối!
Trước khi quen với N thì … có một anh chàng đẹp trai học giỏi con nhà giàu và chơi thể thao cũng khá hay … nhiều con gái đeo theo … hahaha nhưng UM thì không … nói thật UM cũng thích lắm … nhưng làm như không thích mà cứ phớt lờ … coi như không có trong anh chàng trong mắt UM … hehehe có lẽ vì vậy mà anh chàng đi theo UM … làm cho những bạn gái khác ngẩn ngơ và không tin … nhưng trong vòng vài tháng quen nhau mới biết hai người không không chung một quan điểm … cho nên chia tay. Nhưng theo UM nghĩ lại thì … vì lúc đó do tính tự cao của UM là anh có nhiều con gái đeo thì kệ anh chứ … UM thì hông thèm ! Còn anh chàng cũng do tính muốn chinh phục của con trai cho nên mới “cua” UM hahaha … Cho nên khi chia tay nhau rất êm đềm … không vấn vương hay giận hờn mà hai người vẫn làm bạn với nhau!
UM cứ chạy vòng mấy năm thời mới lớn … tình yêu tuổi học trò. Trong khi đó có một người ở kế bên cạnh luôn quan tâm lo lắng thì UM không bao giờ để ý mặc dầu trước đó UM (…)
Có bao giờ bạn cảm thấy mình quan trọng đối với một người chưa? Thường thì chúng ta cảm nhận được một người nào đó thật quan trọng với mình, nhưng có lẽ UM thật may mắn khi biết được rằng đối với một người, tôi thật sự có ý nghĩa. Nếu bạn cũng là người may mắn như UM thì bạn ơi, hãy trân trọng tình cảm đó vì không phải ai cũng may mắn tìm được một người thương mình thật sự đâu bạn ạ!
UM và người ấy là đôi bạn thân rất thân. Từ hồi cấp hai, cả hai đứa chúng tôi cùng chơi chung với một nhóm bạn. Dù cả nhóm chúng tôi không ai học chung lớp với nhau nhưng chúng tôi lại rất thân thiết. Cũng ở những năm cấp II, UM đã thương thầm người ấy. Thế nhưng UM lại không dám nói ra, tuy vậy UM biết một điều là dường như người ấy cũng dành cho UM một tình cảm đặc biệt. Tuy nhiên đó chỉ là tất cả những điều UM tự nghĩ. Cho đến một lần, nghe bạn bè kết đôi người ấy cùng với một bạn gái trong lớp. UM cảm thấy buồn lắm, và tự hỏi liệu có thật là người ấy đã thích bạn gái kia rồi chăng? Rồi UM cũng thử ghép đôi người ấy và bạn gái kia, nhưng người ấy chẳng tỏ ra chút phản ứng gì . Thế là UM tự nhủ, có lẽ UM đã suy nghĩ vớ vẩn thôi chứ làm sao người ấy lại thích UM được.
Tuy vậy người ấy luôn ở bên cạnh UM để bảo vệ và chăm sóc cho UM từng chút. Như mỗi khi UM gặp khó khăn gì thì y như rằng người ấy lại xuất hiện như một sự tình cờ … có sắp xếp nhưng lúc đó UM không nhận ra vì UM đã bỏ ý yêu anh mà trong đầu UM chỉ coi anh là một người bạn thân và là một người anh không hơn không kém! Hơn nữa lúc đó UM đã có N vậy mà người ấy cũng không tỏ ra phản ứng gì … thì UM làm sao biết được! Cho nên UM và người ấy có thật nhiều kỷ niệm đẹp của hai người bạn! Có một chiều đi học về bị trời mưa … hahaha UM ôm cặp cứng ngắt vì sợ ướt … hahaha rồi người ấy cũng tình cờ xuất hiện … còn nhiều kỷ niệm lắm lắm …!
Bây giờ trở về chuyện của UM: Ôm một nỗi buồn sâu thẳm từ khi ba N không cho chúng tôi qua lại và sau khi N đi Mỹ. UM tự hứa sẽ cố gắng học để vượt qua kỳ thi tốt nghiệp. Rồi kỳ thi tốt nghiệp cũng đến, cả bọn chúng tôi, ai nấy cũng bận rộn ôn bài. Thi tốt nghiệp cấp III xong thì người ấy thi đậu vào trường sư phạm, còn UM học nghành kế toán. Tại vì là bạn thân tuy học khác trường nhưng khi nghỉ học chúng tôi cũng hay gặp nhau, thường thì anh ta lại nhà kiếm UM. Mỗi lần gặp người ấy, UM cảm nhận dường như UM vẫn còn dành một tình cảm rất đặc biệt cho người ấy, chúng tôi liên lạc như vậy cũng được một năm. Nhưng cuối cùng rồi UM cũng ra đi (nước ngoài) bỏ lại tất cả những người bạn thân yêu và người ấy của UM. UM đã khóc và đã khóc thật nhiều, bởi sẽ mất và sẽ mất tất cả những gì UM thương mến. UM không xấu hổ vì chuyện mình đã khóc và không cho đó là cách biểu lộ một tình cảm yếu mềm. UM nghĩ nước mắt là một thứ gì rất quý mà Thượng Đế trao cho mình, mình dùng để tặng những người những vật rất yêu thương, thân thiết.
Rồi ngày đi đã đến người ấy đến tiển UM, người ấy bắt tay UM để chào tạm biệt, lần đầu tiên chúng tôi nắm tay nhau, cái xiết tay ấy thật chặt, và dường như tim UM đã ngưng đập. Người ấy đã viết cho UM một lá thư: “Hãy quên đi UM quên hết mà ra đi, tâm hồn UM sẽ không đủ chổ chứa trăm ngàn hoài niệm buồn vui lẫn lộn đâu. Hãy quên đi… quên đi tất cả .Bởi mai đây trong nắng thủy tinh bên bờ sông, trong tuyết lạnh trên mặt biển, trong nắng ấm của thành phố hay trong sương mù của sa mạc, đâu chăng nữa thì UM cũng sẽ điêu đứng với trăm ngàn thương nhớ u hoài. Tim UM sẽ không đủ sức theo nhịp đập của buồn thương. Mắt UM sẽ không đủ nghìn giọt sầu thành hồ nước long lanh đâu. Hãy ra đi cho một ngày mai tươi sáng của cuộc đời mình. Hãy cười mà ra đi, như anh đang cười mà ở lại. Anh nghĩ tình yêu còn đó, vì bởi nó đã có, cho nên mãi mãi vẫn còn đó. Vậy UM hãy quên nhanh đi những kỷ niệm buồn vui chất chứa trong lòng. Hãy ngẩng mặt lên mà ra đi, mĩm cười mà ra đi. Anh buộc anh phải nhớ, anh phải nhớ UM. Nhưng anh bắt buộc UM không nhớ mà hãy quên đi, cho đủ sức mà chịu đựng ngày dài, đêm dài vắng tiếng đợi chờ. Cười lên thiên thần ngu ngơ của anh, đến lúc đó UM sẽ biết thế nào là nhớ là thương, thế nào là: Một người ngồi bên ni sông, trông theo nước chảy về đâu…! Anh không quên chúc UM luôn giữ được tâm hồn trong sáng mãi mãi … UM là một giọt nước thật trong sáng trong lòng anh mà anh không bao giờ muốn làm tan biến giọt nước đó! UM hãy hứa với anh là hãy sống cho thật vui vẻ … hồn nhiên nhé giọt nước của anh!”
Người yêu UM muôn thuở,
NT
UM không dám tin rằng trong từng ấy năm qua, người ấy vẫn thương nhớ về UM. UM thật sự quá vô tình, UM đã không nhận ra được tình cảm chân thành của người ấy dành cho UM. Giờ đây ở phương trời xa chỉ còn lại UM nhưng UM không cảm thấy cô đơn vì tôi biết rằng, ở nửa vòng kia trái đất vẫn có một người luôn nhớ về UM.
Ôi !... bây giờ UM đã mất, mất tất cả còn đâu những giây phút êm đềm, tha thiết đó. Giờ đây chỉ còn trong giấc mộng mà thôi, nó thoáng qua rồi vụt mất, như một cơn gió thoảng. UM phải làm gì đây?... Tại sao?... UM ngu ngơ quá, tại sao UM phải ra đi?... để bây giờ phải sống cô đơn buồn tẻ … UM thiết nghĩ nếu mình ở lại quê hương thì có tốt hơn không? Nhưng làm sao có thể trả lời được. Vì ở quê nhà mình đã mơ ước cho tương lai. Ai mà không ước mơ cho tương lai mình tốt đẹp. Nhưng cuộc đời mình rồi sẽ ra sao? Làm sao biết được. Vì “ sống là lo âu, là luyến tiếc dĩ vãng, bất mãn ở hiện tại và hy vọng ở tương lai. Nhưng khi tương lai ấy đến thì … cũng như trăm ngàn hiện tại đã qua”. Biết ra sao ngày sau? Nhưng tôi luôn hy vọng “màu xanh cho cuộc đời”
Ở đây! Trong lòng luôn luôn muốn tìm một người tình để tâm sự cho vơi đi nổi sầu. Mình sống như một con sên co rút, vui cái vui một mình, buồn nổi buồn một mình.Tìm đâu ra người tình, UM nào dám nghĩ đến một hoàng tử trong đời. Chỉ cần một người đến với UM với tất cả tâm tình, như vậy có quá đáng lắm không? Tuổi hai … là tuổi xuân, đã tròn đầy của cuộc đời con gái. Trong khi đời đáng lẽ đang xuân nhưng đã vắng mất tiếng cười trong sáng ngây thơ. Ngày mới lớn hình ảnh một chàng trai lý tưởng chờ tôi với mẫu mực toàn vẹn đầy nam tính. Giờ đây chỉ còn là hình bóng mộng mơ …
Rồi có một anh chàng tên T đã đến chúng tôi cũng vui vẻ lắm nhưng khổ nổi anh chàng này lại quá ghen … cho nên UM không chịu được … và cuối cùng UM phải nói lời chia tay với T mặc dù T rất yêu UM cho đến bây giờ … UM xin lỗi T nhé vì UM không thể chịu đựng được cái tánh ghen hờn của T!
Cuối cùng TT đã đến trong đời của UM như một huyền thoại … thật sự thì UM yêu TT nhiều nhiều lắm !!! Nhưng vì bản tánh còn ham vui cho nên UM đã làm cho TT đau khổ … để rồi TT phải bỏ UM và cả cuộc đời mình để dâng hiến cho Phật cho bá tánh … Còn trái tim của TT thì sao? Có rất nhiều người đã nói với UM là trái tim của TT chỉ dành cho UM mà thôi !!! Có thật như vậy không ??? Chỉ có TT mới trả lời được mà thôi!!!
UM thật sự đã đánh mất một người đã yêu UM bằng tất cả trái tim mình. Thử hỏi UM đau khổ như thế nào ??? Bây giờ UM phải làm gì đây cho cuộc đời? UM muốn buông xuôi tất cả giao cho định mệnh đưa UM đến đâu thì đưa. UM không nghĩ gì cả … không nghĩ … Tại sao? tại sao UM buồn chán đến thế, ngu ngơ thế? Có ai hiểu được cho UM không hởi người UM thương yêu nhất!!!
''Tâm sự này biết tỏ cùng ai
Ai san sẽ những nổi buồn cô đọng''
March 24, 2008
ƯớtMi
Hạnh phúc hay là nỗi đau
Ði đến tận cùng cũng chỉ là nước mắt.
Tags: Tâm Sự