Hạ Cuối Bâng Khuâng
Chùm phượng thắm trên cành như luyến tiếc
Mùa hạ này nhìn phượng đỏ bâng khuâng
Xác phượng rơi chân em bước ngại ngần
Sợ gót nhỏ làm đau hoa phượng thắm
Mùa hạ cuối nhìn phượng hồng gởi gắm
Lời chia tay cùng bạn hữu thầy cô
Sợ rồi đây có bạn vội giã từ
Ðời xuôi ngược ngoài cổng trường trăm hướng
Chưa từ biệt mà lệ buồn như vướng
Mắt biếc sầu dáng chao đổ thềm rêu
Trên đường về mây che khuất nắng chiều
Ðêm chưa tới mà nắng chiều vội khép
Rồi đêm xuống em chìm trong giấc điệp
Ngày mai đây áo trắng hết ngập đường
Tuổi thiên thần áo trắng … trắng như gương
Không còn nữa giữa sân trường nắng rợp.
ƯớtMiTT
July 18, 2008

Hạnh phúc hay là nỗi đau
Ði đến tận cùng cũng chỉ là nước mắt.
__________________
The best way out is always through
Tags: Thơ Hình để Nhớ Thời Áo Trắng